Sau cánh cửa phòng hồi sức: Nơi sự sống được níu giữ từng giờ
Khi phố phường đã chìm vào giấc ngủ, có một nơi ánh đèn vẫn sáng suốt đêm, tiếng máy móc không ngơi nghỉ, và từng quyết định chuyên môn đều gắn liền với sinh – tử. Đó là Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc, Bệnh viện Đa khoa Thái Bình.
Nơi mỗi tiếng “bíp” đều mang theo hy vọng
Trong không gian khép kín của khoa hồi sức, những tiếng “bíp” đều đặn từ monitor theo dõi các dấu hiệu sinh tồn vang lên suốt ngày đêm. Với người ngoài, đó chỉ là âm thanh vô tri của máy móc. Nhưng với đội ngũ y bác sĩ nơi đây, mỗi nhịp tín hiệu ấy là một chỉ dấu mong manh của sự sống, là ranh giới mong manh giữa hy vọng và nguy cơ.
Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc được ví như “tuyến cuối” của bệnh viện, nơi tiếp nhận và điều trị những bệnh nhân nặng nhất, nguy kịch nhất. Sau cánh cửa luôn khép kín ấy là những ca trực xuyên đêm, những cuộc chạy đua với thời gian và những quyết định có thể thay đổi số phận của một con người chỉ trong tích tắc.
Áp lực từ con số biết nói
Năm 2025, Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc, Bệnh viện Đa khoa Thái Bình vận hành 70 giường hồi sức. Tuy nhiên, công suất sử dụng thường xuyên vượt ngưỡng, có thời điểm lên tới 105%. Mỗi ngày, khoa tiếp nhận hàng chục bệnh nhân nặng và nguy kịch, phần lớn phải thở máy, lọc máu liên tục, theo dõi và can thiệp hồi sức chuyên sâu từng giờ.
Trong khi đó, số bác sĩ trực tiếp tham gia điều trị thường xuyên chỉ khoảng 5–6 người. Điều đó đồng nghĩa với việc mỗi bác sĩ phải cùng lúc theo dõi, xử trí cho hàng chục ca bệnh nặng, trong bối cảnh diễn biến bệnh phức tạp, nguy cơ tử vong luôn thường trực và thời gian không cho phép bất kỳ sự chậm trễ nào.
“Áp lực lớn nhất của chúng tôi là bệnh nhân rất nặng, diễn biến nhanh, trong khi nhân lực và trang thiết bị chưa thể đáp ứng đầy đủ. Có những thời điểm, một bác sĩ hoặc điều dưỡng phải theo dõi cùng lúc nhiều bệnh nhân thở máy, lọc máu, chỉ cần chậm vài phút, nguy cơ tử vong có thể xảy ra” Tiến sĩ Đỗ Minh Dương- Trưởng khoa Hồi sức tích cực – Chống độc chia sẻ.
Áp lực ấy không chỉ đến từ chuyên môn, mà còn từ trách nhiệm sinh tử, bởi mỗi quyết định đưa ra đều gắn trực tiếp với tính mạng người bệnh.
Những đêm không ngủ
Khi đồng hồ chỉ 2 giờ sáng, bên ngoài phố xá lặng im, bên trong khoa hồi sức vẫn là guồng quay căng thẳng. Những ca bệnh trở nặng, những trường hợp xin về, thậm chí tử vong… thường rơi vào ban đêm – thời điểm mà thể lực và tinh thần của nhân viên y tế bị thử thách lớn nhất.
Có những ca trực đêm, điều dưỡng gần như không có thời gian ngồi nghỉ. Vừa chăm sóc bệnh nhân, vừa theo dõi máy móc, vừa xử trí cấp cứu nối tiếp cấp cứu. “Mệt thì mệt thật, nhưng quen rồi. Chỉ mong bệnh nhân qua được cơn nguy kịch.” Điều dưỡng CKI Trần Thị Huệ - Điều dưỡng trưởng khoa chia sẻ ngắn gọn.
Không ít thời điểm, khoa còn phải đối mặt với tình trạng thiếu thốn trang thiết bị: hết giường, thiếu máy thở, trong khi các khoa khác vẫn liên tục chuyển bệnh nhân nặng lên hồi sức. Việc sắp xếp, xoay vòng để tiếp nhận mỗi ca cấp cứu lúc ấy trở thành một bài toán khó, đòi hỏi sự linh hoạt và phối hợp chặt chẽ của cả ê-kíp.
Những đôi tay lặng thầm giữ sự sống
Ở khoa hồi sức, người bệnh hầu như không thể tự chăm sóc cho mình. Mọi sinh hoạt hằng ngày – từ ăn uống, vệ sinh, xoay trở – đều đặt lên vai đội ngũ điều dưỡng.
Những đôi tay ấy lặng lẽ gội đầu cho bệnh nhân hôn mê, vỗ rung từng nhịp thở, cho ăn qua sonde từng bữa, thay đệm nước, vệ sinh cá nhân… Công việc nặng nhọc, lặp đi lặp lại, đòi hỏi cả sức lực lẫn sự kiên nhẫn.
“Chồng tôi đã hôn mê hơn một tuần nay, mọi sinh hoạt đều nhờ các y, bác sĩ và điều dưỡng chăm sóc từng chút một, cả ngày lẫn đêm. Nhìn các anh chị làm việc không ngơi nghỉ, gia đình tôi thực sự rất biết ơn và tin tưởng,” chị Nguyễn Thị Hồng (phường Thái Bình) xúc động chia sẻ.
Không ai nhìn thấy hết mồ hôi thấm sau lớp áo blouse, nhưng chính từ những công việc thầm lặng ấy, sự sống được nuôi dưỡng từng ngày.
Làm chủ kỹ thuật cao, giữ lại cơ hội sống
Bằng nỗ lực không ngừng nghỉ, trong năm 2025, tập thể Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc đã từng bước làm chủ nhiều kỹ thuật hồi sức chuyên sâu như ECMO, lọc máu liên tục, hạ thân nhiệt… Những kỹ thuật hiện đại này cho phép giữ lại sự sống trong những thời khắc mong manh nhất.
Phía sau những con số chuyên môn là những đêm trắng nối dài, là mồ hôi, là áp lực và cả những giây phút căng thẳng đến nghẹt thở. Nhờ sự tận tâm và tinh thần trách nhiệm ấy, tỷ lệ tử vong trong 24 giờ đầu được giảm, chất lượng điều trị từng bước được nâng lên, mang lại thêm cơ hội sống cho nhiều người bệnh.
Tuy nhiên, thực tiễn điều trị cũng cho thấy áp lực điều trị gia tăng do tình trạng kín giường bệnh kéo dài, cùng với sự gia tăng các ca bệnh nặng cần hồi sức chuyên sâu. Trước những thách thức đó, yêu cầu phát triển khoa Hồi sức tích cực – Chống độc thành một Trung tâm hồi sức chuyên sâu, là hướng đi chiến lược để tập trung nguồn lực và nâng tầm năng lực cứu chữa bệnh nhân nguy kịch, giải quyết bài toán quá tải và nâng cao hiệu quả cứu chữa người bệnh.
Tri ân những người giữ nhịp sống
Không phải ai cũng nhìn thấy những đêm trắng nơi phòng hồi sức. Không phải ai cũng nghe hết những tiếng máy vang lên trong tĩnh lặng của đêm khuya. Nhưng chính từ sự hy sinh thầm lặng ấy, sự sống được níu giữ từng giờ, từng phút – để thêm nhiều người bệnh có cơ hội trở về bên gia đình.
Nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, câu chuyện từ Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc, Bệnh viện Đa khoa Thái Bình là lời tri ân sâu sắc gửi tới những người khoác áo blouse trắng – những con người đang ngày đêm âm thầm bảo vệ sự sống bằng trách nhiệm, lòng nhân ái và cả trái tim của mình./.


